Cơn mưa phũ - Truyện ngắn hay về tình yêu
Mưa. Xối xả và
trắng xoá con đường đêm, ngồi sau, ôm anh thật chặt, đôi mắt cay xoè vì nước
mưa như tát rát vào mặt, cô và anh vừa trú trong một tiệm ăn và đánh một bữa
tối ngon miệng, mưa lớn quá, 1 chiếc áo mưa không đủ để che thân của 2 đứa, anh
mặc, cô choàng phía sau, anh đưa cô về, đó là đêm cuối cùng và duy nhất cô và
anh đi cùng nhau. Anh đang gặp khó khăn tài chính vì vừa gặp chuyện gia đình và
vừa đi đám cưới ông anh chung công ty ở miền tây về, vậy mà nghe anh bảo a sẽ
đi đám cưới chị bạn ở tận miền Trung vào vài ngày tới. Uhm, việc của anh, cô
rất tôn trọng và vui vẻ, cô chỉ ngại, anh đang rất vất vả đi làm, mọi thứ lo
toan sẽ khiến anh bế tắc, nhưng rồi anh cũng quyết đi, xem như một cơ hội để
biết thêm một vùng miền tổ quốc. Trước giờ đi đâu, anh đều nói cô nghe, đều
nhắn tin cô biết rằng "anh lên xe rồi nè", "anh tới Bến Tre
rồi" ... còn lần này, anh đi lặng lẽ, không chia sẻ, không nói cho cô
hay,...cô vẫn nhắn cho anh như thói quen online hàng ngày, lúc này anh mới nói
với cô, anh đi tận 5 ngày. Uhm, cô chúc anh một chuyến đi vui vẻ và nhiều thú
vị.
Anh là người
yêu đầu của cô, mối tình cô đã đắn đo suy nghĩ và lựa chọn sau khi ra trường,
anh đã khó khăn lắm mới có được cái gật đầu từ cô, anh đã ở bên cô từ những
ngày mưa rồi qua ngày nắng, anh âm thầm chăm sóc cô khi ba cô phát hiện bệnh
ung thư phải nhập viện gấp, những ngày tháng đầu quen nhau âm thầm và nhiều
tình cảm, có những lúc hiểu lầm, nặng nề và mệt mỏi khiến cô nghĩ đến việc
buông tay, một người có quá nhiều vấn đề trong cuộc sống không mấy suôn sẻ như
cô cũng làm anh rất mệt mỏi, cô đã 2 lần khiến nước mắt anh rơi, trải qua bao
sóng gió, anh vẫn bên cô và cô như vững tin hơn, cô quyết chọn anh như một
người sẽ bên mình đi đến cuối đời.
Nhưng không,
cơn mưa đêm đó là cơn mưa chia ly, chính nó đã khơi nguồn cho trái tim cô rung
động mà giờ đây, nó lại trở thành một nỗi ám ảnh lúc về đêm. Cô lại gặp chuyện
gia đình và công việc, bế tắc và đầy đau khổ, cô không muốn kể anh nghe, cô sợ
anh sẽ không vui, chuyến đi của anh sẽ không trọn vẹn, ngày thứ 5 anh về, cô
vẫn đang loay hoay và đau đầu với vấn đề cá nhân, cô chưa giải quyết được nó
nên quên hẳn việc hỏi thăm anh, cả tin nhắn của a, tận ngày hôm sau, cô mới mở
ra xem được, tối đó, cô muốn tậm sự với anh, vì trước giờ ngoài anh, cô không
có thói quen để nói ra những nỗi lòng.
Cô mường tượng,
anh sẽ an ủi, động viên và cô sẽ được nghe những lời ấm áp, cô tự thỏa mãn cái
suy nghĩ trong đầu về mọi thứ mình vẽ ra, nhưng mọi thứ không như những gì đầu
mình lập trình, anh mắng cô, trách móc cô đủ điều, là cô đã không nghe lời anh,
cô luôn cãi lại anh, cô thấy tuyệt vọng, cô xem những tin nhắn Viber rồi im
lặng. Trước khi ngủ, cô đã nói hết lòng mình qua tin nhắn. Bên kia hiển thị
"đã xem", 2 chữ thông báo chua chát mà facebook, Viber và Zalo đều
tâm đắc.
Cả một tuần, 2
tuần trôi qua, cô im lặng và anh cũng im lặng. Cô không muốn gào thét và đâm
đầu vào vấn đề đó nữa, cô muốn được tự giải quyết chuyện của mình, chủ nhật,
anh không qua thăm cô như thường lệ nữa, anh cứ hẹn lần hẹn lượt hết ngày này
rồi qua ngày khác. Đến ngày thứ ba định mệnh, anh nhắn anh sẽ qua cô vào chiều
tối sau khi tan sở. Cô cũng đồng ý, cô ấm ức và khó hiểu, cô đã hỏi anh
-"Mấy ngày
qua, anh làm gì?"
-"Không làm gì, bình thường"
-"Anh yên lặng trong nhiều ngày không một lời thăm hỏi dù biết em đang có
chuyện"
-"Anh không biết trong lòng anh như thế nào nữa, mấy ngày qua, anh cảm
thấy rất bình yên dù biết e rất buồn, anh sợ chúng ta sẽ cải nhau như
trước"
-"Chiều nay, anh không qua sẽ tốt hơn"
-"Uhm, anh nghĩ đây là lúc giải thoát tốt nhất cho cả anh và em"
Kết thúc, mọi thứ trong mắt cô bỗng nhạt nhoà, nước mắt cô rơi, cô không còn
muốn nói thêm điều gì nữa, lẳng lặng rời bỏ những dòng tin nhắn kia. Cô thấy cô
đáng thương và đáng trách. Cả tình yêu của mình, cô còn không giữ được thì cô
có thể làm gì sau này. Tối đó, cô đọc lại những dòng cuối cùng anh gửi cô rồi
delete tất cả, cô xoá facebook, Viber, Zalo và cả skype. Cô xoá luôn số điện
thoại trên máy nhưng không thể xoá nó trong đầu của cô.
Ba năm sau,
nghe mọi người kể, anh giờ đã ra dáng Giám Đốc và thành tựu hơn xưa, cô chỉ
cười nhạt. Nắng quá, cô vừa lau mồ hôi, vừa che má vì nóng, tay cầm sấp vé số
trên tay, bất chợt cô thu người lại khi bắt gặp lại anh, trông anh bây giờ thật
đàn ông và chững chạc, anh trông mập mạp hơn xưa. Tướng phúc hơn xưa. Đôi mắt
cô đơ lại với bao câu hỏi trong đầu, anh cầm bàn tay cô rồi không quên bỏ lại 5
triệu. Cô kịp kêu anh lại
-"Tôi không cần tiền"
-"Em giữ lấy đi, nó không nhiều nhưng có thể giúp em đủ chi tiêu trong
tháng"
-"Anh cất lấy, tôi không cần"
-"Thế em cần gì?"
-"Cần anh"
Anh nhìn cô cứ như cô đang đùa anh vậy
-"Anh xin lỗi, mọi thứ đã trở thành quá khứ, mong em hiểu"
-"Cảm ơn anh"
Cô quăn xấp tiền vào mặt anh rồi quay đi, anh nhìn cô với ánh mắt đáng thương
hại rồi lẳng lặng đi.
Hoá ra lời giải
trong cô đã có lời đáp, cô cứ nghĩ rằng trước đây anh rời cô là vì muốn cô đi
tìm một hạnh phúc khác xứng đáng hơn anh, thời điểm anh chỉ là một thằng đàn
ông đang gầy dựng sự nghiệp, phải lo cho bản thân, trách nhiệm gia đình, nhiều
lần cô thầm khóc vì thương anh. Nhưng hôm nay, cô đã rõ, mọi thứ đều không có
gì như cô nghĩ, là do cô luôn xây dựng và lí tưởng hoá về đối phương, hôm nay,
cô chỉ quay MV dùm cho một người bạn nhờ cô vào một phân cảnh, vậy mà trong lúc
nghỉ ngơi, cô vẫn rất tập trung, diễn tới diễn lui nhân vật của mình và gặp
anh.
Trong suốt 3
năm vừa qua, cô đã phải 1 mình đấu tranh tư tưởng và kiên nhẫn với 3 chữ
"không gục ngã", cô đầu tư cho bản thân từ hình thức đến kiến thức,
cô trang bị mọi kĩ năng cần có, cuối cùng cô cũng đã thành công và bỏ sau cái
giai đoạn đầu đau khổ, vấn đề tài chính đã không còn là nỗi lo, cô giờ đây xinh
đẹp, hiện đại và độc lập, một hình mẫu mà rất nhiều người đàn ông hướng đến,
ban ngày cô là sếp của xã hội, đêm về cô chỉ là một người phụ nữ trống trãi và
cô đơn. Cô hiện đang là giám đốc của một công ty truyền thông.
Sáng nay, cô có
cuộc hẹn với giám đốc thuê của một công ty mà trợ lí vừa đưa cho cô. Cô đọc sơ
qua profile công ty, cô cười nhẹ, hoá ra là công ty của một anh Tổng giám đốc
đang quan tâm cô. Cô chuẩn bị tiếp cấp dưới của anh TỔNG GIÁM ĐỐC ấy.
-"Em sao?
chẳng phải hôm qua em...?"
-"Đúng, hôm qua là tôi và tôi chỉ là giúp 1 người bạn làm công việc như
thế."
-"Còn bây giờ?"
-"Bây giờ mới chính là tôi thật sự"
Hôm nay, trông cô rất đẹp, rất quý phái, anh chẳng còn nhận ra được cô nữa. Đêm
về, điện thoại cô nhận được tin nhắn của a, cô chỉ cười nhợt nhạt, đời đã quá
phũ phàng với cô cớ sao anh còn nhẫn tâm lấy đi của cô niềm tin và kì vọng. Cô
quyết định hẹn anh gặp mặt.
Hôm nay, cô
rạng rỡ và xinh tươi, cô không đi một mình mà đi cùng một người đàn ông khác,
-"Giới thiệu với anh, đây là chồng tương lai em, TỔNG GIÁM ĐỐC công ty anh đang làm"
Anh đỏ bừng mặt, hoá ra sau buổi trưa đầy nắng hôm đó, cô đã đồng ý làm vợ sếp
của anh.
Những lời nói làm đau lòng nhau, những khoảnh
khắc người ta lạnh lùng đáng sợ có thể giết chết trái tim của một người đang
đặt niềm tin trọn vẹn.
Cô nhớ lại câu nói ấy
-"E chẳng làm được tích sự gì cả thì im đi, nhìn lại bản thân mình đi, và
xem người ta cũng như e kìa"
Bây giờ, cô nhìn lại bản thân mình và thầm cảm
ơn anh - mối tình đầu của cô.
Tác giả Minh Hà
VIDEO HAY: Chết cười với bà nội xì tin nhảy sexy theo điệu nhạc bốc lửa
Không có nhận xét nào:
Để giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt, chúng tôi mong muốn các bạn sử dụng tiếng Việt có dấu. KHÔNG bình luận những lời lẽ thiếu văn hóa, những nội dung gây hiềm khích và những nội dung kích động khác